tình thơ của cúm...
thật ra chả phải cúm, nhưng mà bí vần, bí tựa, phang bừa thế cho nó có vần.
Thơ bịnh, nhân một ngày mưa. Đọc xong xin đừng Ewwww... em....
****
Tìm một giọt nắng hong ấm cõi lòng như cái lưng đang lạnh
sưởi tan ra cái đặc nghẹt như những cục đờm trong tim
mỗi giọt nước mũi trào ra như giọt lệ từ khoé mắt hóa thành những cánh chim
nếu như ta có thể hỉ ra cho hết những thứ dư thừa không đáng giữ từ cái mũi đỏ...
như phóng thích những ưu tư vào nghĩa trang trong một chiều mưa đầy gió
ta chỉ tiễn nó đi...
ta không chôn vùi nó đi...
để khỏi có một cái cớ để đến thăm hay là để đào bới nó lên rồi ngồi ngắm nghía hay là tưởng nhớ...
bay đi...
đừng như những con bồ câu trung thành tìm lối về...
Ironically thay... khi ta lại ngập ngừng trước lối về...
Ta chờn vờn chỉ muốn rẽ sang một lối khác
Nghĩa trang chiều mưa buồn man mác...
chuông nhà thờ thong thả buông ra từng nốt nhạc
chiếc bóng ma vật vờ như những linh hồn cô đơn hít mũi rột rẹt chẳng biết đi đâu...
có bàn tay nào từ dưới những nấm mồ cũ kỹ chìa ra...
****
--by Tranielle MH
Thursday, 5/16/2013
(bản nháp. Khi nào quởn, có hứng, hoặc khi nào bệnh hơn nữa thì sẽ edit lại hay là mần tiếp! Hôm nay chỉ thế này thôi nhé...
thật ra chả phải cúm, nhưng mà bí vần, bí tựa, phang bừa thế cho nó có vần.
Thơ bịnh, nhân một ngày mưa. Đọc xong xin đừng Ewwww... em....
****
Tìm một giọt nắng hong ấm cõi lòng như cái lưng đang lạnh
sưởi tan ra cái đặc nghẹt như những cục đờm trong tim
mỗi giọt nước mũi trào ra như giọt lệ từ khoé mắt hóa thành những cánh chim
nếu như ta có thể hỉ ra cho hết những thứ dư thừa không đáng giữ từ cái mũi đỏ...
như phóng thích những ưu tư vào nghĩa trang trong một chiều mưa đầy gió
ta chỉ tiễn nó đi...
ta không chôn vùi nó đi...
để khỏi có một cái cớ để đến thăm hay là để đào bới nó lên rồi ngồi ngắm nghía hay là tưởng nhớ...
bay đi...
đừng như những con bồ câu trung thành tìm lối về...
Ironically thay... khi ta lại ngập ngừng trước lối về...
Ta chờn vờn chỉ muốn rẽ sang một lối khác
Nghĩa trang chiều mưa buồn man mác...
chuông nhà thờ thong thả buông ra từng nốt nhạc
chiếc bóng ma vật vờ như những linh hồn cô đơn hít mũi rột rẹt chẳng biết đi đâu...
có bàn tay nào từ dưới những nấm mồ cũ kỹ chìa ra...
****
--by Tranielle MH
Thursday, 5/16/2013
(bản nháp. Khi nào quởn, có hứng, hoặc khi nào bệnh hơn nữa thì sẽ edit lại hay là mần tiếp! Hôm nay chỉ thế này thôi nhé...
No comments:
Post a Comment