Trong nỗi cô đơn mùa tuyết lộng
Em thò tay vớt những hạt sầu trắng lung linh
Nắng không lên soi ấm lòng trùng trình
Đất trời thăm thẳm không nơi chứa đôi cánh chim mỏi
Về đâu đêm nay chim hỡi
Đất nào lành cho em chút hơi ấm đêm nay
Tạm mướn một chút bình yên trong lời kinh chiều lạc lối
Đừng khóc
Đừng tiếc
Đừng mong chờ
Đừng hoài mộng
Đừng trông ngóng
Điểm trang lộng lẫy vào rồi ngạo nghễ ôm sầu đông
Vào lòng
Một mình
Giữa cơn dông
Thiếu nắng
Tìm ở đâu một niềm tin ..??..
****
Tuesday, 01/12/2016

No comments:
Post a Comment